• Cấp cứu 24/7
    0904 690 818
  • Hotline
    0904 592 017
  • Cơ sở 1

    Số 43 Quán Sứ và số 9A - 9B Phan Chu Trinh, Hoàn Kiếm, Hà Nội

  • Cơ sở 2

    Tựu Liệt, Tam Hiệp, Thanh Trì, Hà Nội

  • Cơ sở 3

    Số 30 đường Cầu Bươu, Tân Triều, Thanh Trì, Hà Nội

“Cô không sợ bệnh, chỉ lo lâu ngày không về, mình nhớ trò, trò mong cô, tụi nhỏ nhắc suốt”

19/11/2019 09:11

BVK – Được đứng trên giảng đường, dạy từng câu từng chữ, dõi theo sự trưởng thành của các em học trò là hạnh phúc giản dị đối với người Thầy, người Cô. “Dù con đường mà các con lựa chọn và đi theo có khó khăn, chông gai đến nhường nào thì cũng hãy đặt niềm tin ở bản thân mình, cố gắng hết sức để vượt qua”.... lời động viên, khích lệ học trò vẫn còn đó nhưng đôi lúc, không ít Thầy, Cô không ngờ rằng cũng có lúc mình phải đối mặt với thử thách lớn đến như thế. Căn bệnh ung thư quái ác mà cô không may mắc phải, liệu có ngăn nổi sự nhiệt huyết, chảy bỏng, yêu nghề giáo của cô ....?

Câu chuyện về hành trình chiến đấu với căn bệnh ung thư của Cô Trương Thị Lê 46 tuổi, quê tại Điện Biên được nhiều người biết đến và cảm phục. “Cuộc sống của cô có thể nói là bình dị, hạnh phúc bên chồng và 02 người con, ngày ngày cô đến lớp giảng bài, trò chuyện cùng các học trò, chiều đến hết giờ giảng cô về nhà đảm đương vai trò của người vợ, người mẹ, tối đến khi mọi thứ xong xuôi, cô lại bắt đầu với những trang giáo án bằng tất cả tâm tư, lắng đọng trong từng câu, từng bài giảng. Cho đến một ngày.... một ngày mà cô suy sụp rất nhiều khi nghe tin, ngày mà cô từng ước nó vẫn diễn ra như mọi ngày, bình dị thôi mà yên ấm là đủ hạnh phúc.

Tháng 4/2019, tờ kết quả chẩn đoán ung thư vú trên tay cô rơi xuống cùng với hàng nước mắt lăn dài. Là nhà giáo, cô kể lúc đầu không quá hoang mang về căn bệnh này cũng nhưng không tránh khỏi sự hụt hẫng, lo lắng khi không may mình là người mắc bệnh. Được các bác sĩ giải thích và động viên, quyết tâm điều trị, tuân thủ theo phác đồ thì kết quả sẽ khả quan hơn nhưng cô dù lạc quan hơn đôi phần thì cũng không thể dấu những tâm tư trong lòng.

Cô vẫn hàng ngày điều trị tại Bệnh viện K, cũng là ngần ấy thời gian nhớ về học trò, trường lớp

“Cô không sợ phải điều trị bệnh mất nhiều thời gian, cô sợ nhất là lâu không về đứng lớp giảng bài, trò nó nhớ lắm .....” – cô khóc, khóc vì thương cho số phận của mình, khóc vì hạnh phúc khi kể về những đứa trẻ hàng ngày vẫn gọi cô là mẹ Lê.

“13 năm công tác ở Trường Tiểu học số 1 Pá Khoang, cô đã dạy dỗ bao thế hệ học trò, hàng tháng cô cứ đi truyền hóa chất về là ngày hôm sau sẽ lên lớp giảng bài luôn...”

Hỏi cô có mệt không, vì sau khi truyền điều trị xong sẽ không đủ sức khỏe để đi dạy?, cô tươi cười khẳng định “Mệt cũng phải cố, học trò nó mong cô lắm”....

Đến lớp đứa thì “A mẹ Lê dạy rồi”, “Cô giáo mình về rồi”... “Cô ơi hôm qua bạn bắt nạt con..”; “Cô ơi cô, cô đi dạy nhiều vào nhé, cô không đi các bạn nam hay đá cầu riêng với nhau, không cho chúng con chơi cùng nên bọn con phải chơi nhảy dây suốt....”.

Cô cười, cười trong nước mắt, cô bảo “Thế bảo sao không yêu, không nhớ tụi nhỏ được”. Mỗi đứa trẻ là một câu chuyện, một hành trình mà dù ít hay nhiều, cô cũng là người đồng hành, dù hay hay dở thì cô cũng dùng tấm lòng yếu nghề, mến trẻ của mình để dạy dỗ, uốn nắn chúng.

“Cây nào cũng tốt thì đâu cần ai chăm, chăm cây tốt rồi thì xanh tươi hơn nữa, cây nào gặp nhiều nắng gió có yếu hơn thì mình vun vén để đợi ngày nó đơm hoa, kết trái tốt tươi như những cây còn lại”... cô là thế, hiền từ, nhân hậu, hết lòng vì học trò.

Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Ta vẫn gọi là nghề cao quý nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Mà cho đời những đóa hoa thơm ....

....Như dòng sông êm đềm trôi theo tháng năm
Như cánh buồm chở đầy khát vọng
Đưa đàn em thơ đến chân trời mơ ước
Ôi tự hào nghề giáo tôi yêu! 

Năm 2018 cô chủ nhiệm chính lớp 3A2 với 24 học sinh, hiện giờ do đang điều trị bệnh nên nhà trường tạo điều kiện để cô dạy các môn chuyên và cùng một giảng viên khác sẽ chủ nhiệm lớp. 2 ngày nữa là đến ngày Nhà giáo Việt Nam, điện thoại cô một lát lại rung lên bởi những tin nhắn, cuộc gọi chúc mừng, động viên của đồng nghiệp, phụ huynh và học trò.

Cô giáo xúc động tham gia chương trình "Nhớ ơn người Thầy" được tổ chức vào dịp 20.11 tại Bệnh viện K

Sau khi truyền 8 đợt hóa chất, cô đã được các bác sĩ khoa Ngoại vú phẫu thuật thành công, giờ cô đang tiếp tục hành trình với 30 mũi xạ.

Ước mong lớn nhất tính đến thời điểm hiện tại của cô không dành cho bản thân, mà dành cho đồng nghiệp, cho học trò của mình. “Chỉ mong giờ xạ trị xong được quay về trường để cùng các Thầy, Cô khác dạy dỗ, bảo ban tụi nhỏ. Thời gian qua, mọi người vất vả nhiều vì phải thay cô lên lớp mỗi khi cô điều trị. Quan trọng nhất là được về bên mấy đứa nhỏ - lứa học trò mà cô mãi mãi yêu thương”.

Mong cho ước mơ giản dị của cô sẽ thành hiện thực để tiếp tục chắp cánh cho những mầm non tương lai của đất nước và cô được tiếp tục đứng trên giảng đường với những đồng nghệp thân yêu, làm nghề, nghề Giáo cô yêu. 

 

 

Bài liên quan

Thong ke