• Cấp cứu 24/7
    0904 690 818
  • Hotline
    0904 592 017
  • Cơ sở 1

    Số 43 Quán Sứ và số 9A - 9B Phan Chu Trinh, Hoàn Kiếm, Hà Nội

  • Cơ sở 2

    Tựu Liệt, Tam Hiệp, Thanh Trì, Hà Nội

  • Cơ sở 3

    Số 30 đường Cầu Bươu, Tân Triều, Thanh Trì, Hà Nội

Tiếng sáo lảnh lót xua tan nỗi buồn của người đàn ông ung thư phổi giai đoạn cuối

13/09/2019 15:09

BVK - Tại khoa Nội Quán Sứ, Bệnh viện K, âm thanh từ cây sáo của bệnh nhân Trần Đức Trường (61 tuổi, Tân Dân, Chí Linh, Hải Dương) đã trở nên thân thuộc với tất cả mọi người. Gặp ông ở trong phòng điều trị hay ở hành lang, sân Bệnh viện đều thấy hình ảnh cây sáo trên tay. Tiếng sáo của ông đã trở thành niềm vui, động lực cho rất nhiều bệnh nhân ung thư.

Trước khi mắc ung thư phổi giai đoạn cuối, ông là cây văn nghệ có tiếng ở địa phương, chương trình nào cũng mời ông tới biểu diễn. Ông hát, đánh đàn, thổi sáo đều rất hay. Nhưng thổi sáo có lẽ là niềm đam mê ngấm vào tâm hồn ông.

Nhớ lại ngày 8 tuổi, thấy mọi người chơi sáo, ông bèn mượn về vừa chăn trâu vừa tự học các nốt nhạc, đến ngày thứ hai, ông đã thổi được bài đầu tiên. 1 tuần sau ông tập thành thục được 3 bài, trước sự ngạc nhiên của nhiều người.

Ông kể, hơn 40 năm lái xe trên khắp các nẻo đường cây sáo, cây đàn ghi ta là những thứ ông chưa từng quên mang theo, bất cứ khi nào rảnh rỗi ông lại ngân nga câu hát với nhịp đàn, tiếng sáo.

Tháng 9 năm 2018, ông Trường nhận kết luận mắc ung thư phổi trái giai đoạn cuối, khối u di căn lên thận, tụy và thanh quản. Từ ngày ấy, cuộc sống của ông gần như gắn với bệnh viện. Khoảng 2 tuần ông lại phải lên viện xạ trị hoặc truyền hóa chất 1 lần, nhớ sáo, ông đem theo một cây để thỉnh thoảng mang ra ngân nga.

Bị bệnh phổi lại thêm khối u chèn vào thanh quản, cột hơi yếu nên ông Trường gặp rất nhiều khó khăn trong việc thổi sáo. Thế nhưng, niềm vui khi được chơi thứ nhạc cụ mình yêu đã khiến người đàn ông 61 tuổi quên đi cả mệt nhoài.

Ông Trường bên "người bạn tri kỷ"

“Mỗi lần chỉ thổi được vài phút rồi lại phải ngồi nghỉ mệt. Nhưng được chơi sáo, tôi thấy vui và lạc quan hơn hẳn. Nhìn những bệnh nhân khác thích thú khi nghe tiếng sáo của mình, tôi cũng vui thêm nữa.”, ông Trường bảo.

Tiếng sáo vang lên lảnh lót giữa những gian phòng bệnh, các bệnh nhân khác cứ chiều tối là sang phòng gặp ông, quây quần ngồi bên nhau, đàn ca thổi sáo. Mọi người vui cười ngân nga theo tiếng sáo, ngón tay ông chậm rãi theo nhịp thổi giữa bao nhiều đôi bàn tay đầy những ống truyền dịch vỗ tay hân hoan. Tiếng sáo của ông Trường như góp thêm niềm vui, động lực sống cho những bệnh nhân giống ông.

Giữa không gian bệnh viện tưởng như chỉ có lắng lo, đau đớn này, nhiều người vẫn có những giờ phút thật vui như thế. Ảnh Vietnamnet.

“Bệnh nhân ung thư chúng tôi luôn tự tìm những niềm vui nho nhỏ như thế để có thêm động lực sống. Nhìn ông Trường như vậy, tôi cũng thấy mình cần vui vẻ, lạc quan hơn để vượt qua khó khăn này.”, ông Trần Văn Tình (Thanh Miện, Hải Dương) chia sẻ.

Thương vợ và các con ở quê vất vả, 1 năm qua, ông Trường gần như chỉ một mình lên viện điều trị, cây sáo nhỏ trở thành người bạn đồng hành với ông trong mỗi đợt điều trị. Ở đời, có sống, có chết là chuyện đương nhiên. Tôi sẽ luôn vui vẻ, lạc quan như thế, tới tận giờ phút cuối cùng”, ông Trường mỉm cười.

BVK - VNN

 

Bài liên quan

Thong ke